1. 39
    1
    Jul
    mocdieptu:

Những buổi sáng lại nghe về những người ra đinhư những cơn gió thầm thìnhư những cánh chim thiên didù chưa đến mùa đông rét mướt…Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớnkhi ngồi đọc bản tin thời tiếtchỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễnkhông có bàn tay nào ở lại với ngày sauLần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhaubởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớcó những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đócó những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏkhi chúng ta thuộc về hai con đường!Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơnta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm ápbiết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ámbiết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nénbiết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạttừ chối để lại những dấu chân…Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơnmột lần mình đứng lên là thêm một lần được khóccho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóccho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọccủa một đứa trẻ mới vào đời…Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vainhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặtchỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạcsống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khácmặc yêu thương có những nghĩa lý gì?Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đimà trái tim vẫn ở lại chốn này!- Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này | Nguyễn Phong Việt.

    mocdieptu:

    Những buổi sáng lại nghe về những người ra đi
    như những cơn gió thầm thì
    như những cánh chim thiên di
    dù chưa đến mùa đông rét mướt…

    Những buổi sáng lại nghe tim mình đau đớn
    khi ngồi đọc bản tin thời tiết
    chỉ thấy toàn bão giông đổ xuống suốt chiều dài những cuộc đưa tiễn
    không có bàn tay nào ở lại với ngày sau

    Lần ngoảnh mặt này là lần ta sợ nhất phải nhìn thấy nhau
    bởi có những thứ suốt đời chỉ được quyền gọi tên bằng niềm nhớ
    có những thứ ta muốn mang đi nhưng phải để lại đó
    có những thứ ta biết chắc là yêu thương nhưng không dám bày tỏ
    khi chúng ta thuộc về hai con đường!

    Lối rẽ này không phải là một chọn lựa giản đơn
    ta đã bắt đầu biết sợ những cái nhìn ấm áp
    biết sợ những ngày nắng mà trong lòng giăng mây u ám
    biết sợ những giọt nuớc mắt của người khác mà buộc ta phải kìm nén
    biết sợ chính bản thân ta đang dần phai nhạt
    từ chối để lại những dấu chân…

    Những buổi sáng ta ngồi đây và nhìn cuộc sống quá chừng cô đơn
    một lần mình đứng lên là thêm một lần được khóc
    cho phép mình thét gào nỗi đau đến từng chân tóc
    cho phép mình gọi tên từng người yêu thương như một bài tập đọc
    của một đứa trẻ mới vào đời…

    Ta có thể đã không còn hiểu được giá trị của một bờ vai
    nhìn đâu cũng thấy sự hoài nghi đỏ mặt
    chỉ ước đôi khi mình như một cây xương rồng giữa sa mạc
    sống vì cần phải sống chứ không vì điều gì khác
    mặc yêu thương có những nghĩa lý gì?

    Những buổi sáng lại nghe tin về những người ra đi
    mà trái tim vẫn ở lại chốn này!

    - Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này | Nguyễn Phong Việt.

    1. goc-4 reblogged this from mocdieptu
    2. heaven1989 reblogged this from mocdieptu
    3. mrgbriel reblogged this from mykty
    4. mykty reblogged this from mocdieptu
    5. dmadeohbeyanld reblogged this from julycoffee
    6. anhnaivang reblogged this from breakid
    7. breakid reblogged this from mocdieptu
    8. cinniechan reblogged this from mocdieptu
    9. mina289 reblogged this from mocdieptu and added:
      Cho những trái tim vẫn ở lại chốn này
    10. dannie2907 reblogged this from betrangtron
    11. betrangtron reblogged this from mocdieptu
    12. julycoffee reblogged this from mocdieptu
    13. lemintra reblogged this from mocdieptu
    14. mocdieptu posted this
avatar_96
Page 1 of 1

Following

See more stuff I like